Lạc Bắc nhìn dãy số 0 dài ngoằng trên màn hình điện thoại. Phần ghi chú chuyển khoản viết rất rõ: Quỹ khen thưởng hành động nghĩa hiệp của Hàng không Phong Tường.
Hắn chợt nhớ ra, trước đó Tô Mạc hình như có nhắc đến chuyện tiền thưởng hành động nghĩa hiệp. Nhưng khi ấy hắn còn tưởng chỉ là kiểu thưởng tượng trưng vài nghìn tệ, nên cũng không để trong lòng. Yêu cầu quan trọng nhất của hắn vẫn là bên Phong Tường phải giữ bí mật.
Ai ngờ Hàng không Phong Tường lại ra tay hào phóng đến thế, chuyển thẳng nguyên 3 triệu tệ sang.
Lạc Bắc tra lại mấy tin cũ, đúng là các hãng hàng không khác cũng từng có tiền lệ như vậy, nhưng số tiền không khoa trương đến mức này. Trong Ứng dụng thuế thu nhập cá nhân cũng tra được luôn bản ghi nộp thuế của khoản này, phía Phong Tường đã xử lý đâu ra đấy.
Nếu tiền đến hợp lý hợp pháp thì Lạc Bắc cũng yên tâm nhận. Hắn còn chưa kịp nghĩ xem nên dùng khoản này thế nào thì điện thoại lại rung lên, thông báo chuyển khoản thứ hai chậm rãi hiện ra:
“Tài khoản XXXX của quý khách lúc 10 giờ 25 phút ngày 15 tháng 8 đã nhận 3.000.000 tệ, số dư khả dụng 6.582.105,30 tệ.”
Lần này thì Lạc Bắc thật sự bất ngờ. Hắn mở app ngân hàng ra, tra lại hai giao dịch vừa rồi: một khoản đến từ tài khoản công của Hàng không Phong Tường, khoản còn lại đến từ tài khoản cá nhân của Tô Mạc.
Tiền thưởng từ quỹ công của Phong Tường thì vẫn còn nằm trong phạm vi có thể hiểu được, nhưng Tô Mạc lại lấy danh nghĩa cá nhân bù thêm 3 triệu tệ... Phong cách làm việc của vị Tổng giám đốc Tô này đúng là khác người thật.
Cô định làm gì đây?
Lạc Bắc lười đoán già đoán non, bèn mở V-Tín lên, gửi cho Tô Mạc một tin nhắn.
Dù hắn có liên lạc của vị Tổng giám đốc Tô này, nhưng bình thường hai người gần như ai lo việc nấy, có chuyện mới nói.
Tô Mạc trả lời rất nhanh:
“Vì chuyện Tiểu Lạc cậu yêu cầu giữ bí mật, Phong Tường đã tiết kiệm được một khoản lớn chi phí PR. Theo đề xuất của tôi, Hội đồng quản trị nhất trí đồng ý trích ra 3 triệu tệ trong đó, xem như quà cảm ơn lần hai chuyển cho cậu.”
Chuyện PR kiểu này vốn cũng không tiện nói công khai, nên mới đi đường chuyển khoản cá nhân dưới danh nghĩa Tô Mạc.
Lý do nghe rất đường hoàng, logic cũng kín kẽ, thậm chí còn phảng phất cảm giác “đây vốn là thứ cậu đáng được nhận”.
Với lời giải thích như vậy, Lạc Bắc đúng là không soi ra được vấn đề gì, dứt khoát nhận luôn thiện ý của cô.
Dĩ nhiên, hắn rất rõ, phần lớn thiện ý trên đời này đều đã âm thầm gắn sẵn cái giá. Nhưng hắn không ghét kiểu “lôi kéo” của Tô Mạc, bởi hắn tin mình có giá trị để người khác lôi kéo. Hơn nữa, Tô Mạc là người thông minh, Lạc Bắc cảm nhận được cô không hề có ác ý với hắn.
Ngón tay hắn khẽ động, nhắn lại một câu: “Tôi nhận được rồi. Cảm ơn.”
Giọng điệu thản nhiên, cứ như đang xác nhận nhận hàng chuyển phát.
Cùng lúc đó, tại trụ sở Hàng không Phong Tường ở Thân Thành, trong Văn phòng Phó tổng giám đốc.
Nắng sáng xuyên qua mảng kính sát đất nguyên một mặt tường, rót vào phòng, phủ lên phía đón nắng một tầng ánh vàng nhạt ấm áp.
Ngoài cửa sổ, đường nét thành phố thấp thoáng giữa tầng mây. Bên chiếc bàn làm việc gỗ óc chó đen rộng lớn, một cô gái mặc vest, buộc tóc đuôi ngựa cao, đang ung dung ngồi một mình. Mấy lọn tóc mai dài rủ bên tai, đổ bóng nhàn nhạt lên tập tài liệu trước mặt cô.
Lúc này, Tô Mạc đang xem một phần tài liệu.
Phong Tường Tập đoàn mà cô đang quản lý, tên đầy đủ là Tập đoàn Cổ phần Hữu hạn Hàng không Phong Tường Vân Gian. Là công ty con do Tập đoàn Tô Thế sở hữu hoàn toàn, Phong Tường Tập đoàn lấy Thân Thành làm căn cứ, được Cục Hàng không Dân dụng Hoa Hạ và Chính quyền Thành phố Thân Thành phê duyệt thành lập vào tháng 5 năm 2010.Tập đoàn Tô Thế, công ty mẹ của Phong Tường, là một tập đoàn thương mại hàng đầu ở Hoa Hạ, quy mô cực lớn, làm đủ mọi lĩnh vực như tài chính, năng lượng, dược phẩm, hàng tiêu dùng nhanh. Chủ tịch đương nhiệm của Tập đoàn Tô Thế là Tô Lâm, cũng chính là cha của Tô Mạc.
Vì thế, việc Tô Mạc mới hai mươi bốn tuổi đã được điều thẳng xuống làm Phó tổng của Hàng không Phong Tường, nói trắng ra chỉ là Tô chủ tịch đưa cô xuống rèn luyện.
Tập tài liệu trước mặt Tô Mạc chính là bức hồi âm của Công ty Thanh Ba sau khi Phong Tường gửi câu hỏi về vấn đề MCAS trên dòng máy bay B77MX.
Phía Phong Tường đã truy hỏi hết lần này đến lần khác, vậy mà ông lớn ngành sản xuất hàng không như Công ty Thanh Ba vẫn đủng đỉnh trả lời. Họ xác nhận dòng máy bay B77MX đúng là có trang bị hệ thống MCAS, hơn nữa còn liên quan đến cân bằng cánh ổn định. Nhưng đồng thời, Công ty Thanh Ba cũng một mực phủ nhận cáo buộc MCAS chỉ lấy dữ liệu từ một cảm biến góc tấn, còn khăng khăng hệ thống do họ thiết kế là hoàn hảo không có vấn đề gì.
Đứng từ phía Công ty Thanh Ba, phản ứng này cũng là chuyện quá bình thường. Trừ phi chứng cứ rõ ràng không thể chối cãi, dư luận lại đang sôi sục, nếu không thì một ông lớn cỡ đó trong ngành hàng không sao có thể tự nhận sai, để người ta tát vào mặt mà vẫn làm ngơ?
Đó là kiểu ngạo mạn chỉ bá chủ trong ngành mới có tư cách mang theo.
Tô Mạc đã sớm đoán trước chuyện này, chỉ khẽ cười lạnh một tiếng. Cô gạt công văn của Công ty Thanh Ba sang một bên, bên dưới còn đè một tập tài liệu khác.
Đó là báo cáo điều tra cuối cùng về Chuyến bay A441 của Hàng không Abyssinia từ một năm trước, mới được Cục quản lý không lưu Abyssinia chính thức công bố cách đây không lâu.
Chuyến bay A441 cũng dùng dòng máy bay B77MX, tuổi máy bay chỉ nhiều hơn chiếc bên Phong Tường một năm.
Ánh mắt Tô Mạc lướt rất nhanh trên bản báo cáo dài mười lăm trang. Dù kết luận tai nạn cuối cùng còn chưa được viết rõ, nhưng có một chi tiết đã khiến cô chú ý:
Báo cáo điều tra cho biết trước khi cất cánh, Chuyến bay A441 từng được bảo dưỡng góc tấn máy bay.
Trùng hợp ở chỗ, thứ gặp trục trặc cũng lại là cảm biến góc tấn bên cơ trưởng!
Chỉ là Hàng không Abyssinia rõ ràng không may mắn được như Phong Tường. Trước khi phía kiểm soát không lưu phát lệnh cho Chuyến bay A441 cất cánh, không có một anh hùng từ trên trời rơi xuống nào nhảy ra cảnh báo Hàng không A rằng chiếc A441 của bọn họ có vấn đề về góc tấn, không được cất cánh!
Chuyến bay A441 giống như Chuyến bay Phong Tường 2304 ở một dòng thời gian khác. Cùng là B77MX, cùng là lỗi góc tấn bên trái. Tô Mạc nhắm mắt lại, tưởng tượng về buổi sáng kinh hoàng của một năm trước.
Năm phút sau khi cất cánh khỏi thủ đô Abyssinia, MCAS trên Chuyến bay A441 đã khởi động như ma ám. Bất kể phi công có điên cuồng kéo cần lái cố gắng nâng mũi máy bay thế nào cũng vô dụng.
Sau bốn phút dốc toàn lực vật lộn với hệ thống cân bằng tự động, phi công đã dùng hết mọi cách nhưng vẫn không thể cứu vãn.
Cuối cùng, chiếc máy bay lao thẳng xuống từ độ cao vạn mét, rơi xuống mặt đất cách sân bay năm mươi cây số. Mũi máy bay cắm mạnh xuống đất tạo thành một hố lớn, rồi ngay sau đó bị biển lửa nuốt chửng hoàn toàn.
Tô Mạc mở mắt, khép tập tài liệu lại.
Không cần xem tiếp kết luận tai nạn cuối cùng của Chuyến bay A441 nữa. Trong lòng cô đã có đáp án rồi.
Thứ khiến cô thấy lạ, ngược lại lại là chàng trai tên Lạc Bắc kia. Khả năng sát nhập như quỷ thần đó của hắn rốt cuộc đến từ đâu?
Là vị cứu tinh của Sự kiện Phong Tường 2304, hắn chọn sống kín tiếng, nhưng chính điều đó lại càng khiến Tô Mạc nảy sinh tò mò mãnh liệt.
Thật ra sau Sự kiện 2304, Tô Mạc từng âm thầm tìm thợ máy Mạnh Lực Nguy để xác minh. Lão Mạnh sau lần đó sợ không nhẹ, với quyết định xử phạt của công ty thì ngoan ngoãn nhận lỗi chịu phạt, còn thề sống thề chết rằng hôm đó lúc gọi điện, gã tuyệt đối không hề nhắc với vợ mình bất cứ chi tiết nào liên quan đến “hiệu chuẩn góc tấn”.Dù sao vợ gã cũng mù tịt về máy móc, có nói ra thì cũng như nước đổ đầu vịt.
Tô Mạc lặng lẽ nghe xong, không hề tiết lộ những phân tích của Lạc Bắc cho Mạnh Lực Nguy, chỉ dặn lão Mạnh ngậm chặt miệng, giữ kín chuyện này.
Cô rất rõ, cái cớ “vô tình nghe được” của Lạc Bắc hoàn toàn là nói dối.
Hắn có một nguồn tin khác, đủ để chứng minh góc tấn của Chuyến bay 2304 có vấn đề. Nhưng rốt cuộc hắn biết chuyện đó bằng cách nào?
Sau đó, Tô Mạc đã cho người tra lý lịch của Lạc Bắc. Tân sinh viên Đại học Kinh Hoa, cha mẹ ly hôn, không có người thân nào làm trong ngành hàng không. Người duy nhất miễn cưỡng coi như có chút liên quan, chỉ có Viên Càn Hải, “bạn cũ” của cha mẹ hắn.
Mà Viên Càn Hải... vì mẹ ruột của Lạc Bắc là Nhiễm Mộng, nên đã gần như cắt đứt hoàn toàn với Lạc gia, mất liên lạc gần mười năm.
Tô Mạc không gặng hỏi Lạc Bắc, dù cô rất tò mò. Cô biết, hắn không phải kiểu người mới quen đã chịu nói hết lòng mình. Việc cô cần làm là giữ quan hệ tốt với hắn.
Chàng trai này tuyệt đối không phải người tầm thường.
Tô Mạc bản năng cảm thấy, tiếp xúc với hắn sẽ giúp ích rất nhiều cho kế hoạch sắp tới của mình.
Kế hoạch sắp tới...
Tô Mạc khẽ mỉm cười không tiếng động, hàng mi rũ xuống. Có lẽ phần lớn mọi người trên đời này, khi mới gặp cô lần đầu, đều sẽ bị vẻ ngoài xinh đẹp rực rỡ ấy làm cho mê hoặc, rồi vô tình bỏ qua con người kín đáo, khó dò và... tham vọng đang cháy âm ỉ bên trong cô.
Cô cầm điện thoại lên, nhìn ảnh đại diện đơn giản của Lạc Bắc, đầu ngón tay khựng lại trên màn hình một lúc, cuối cùng vẫn không gửi thêm tin nhắn nào.
Không vội, còn nhiều thời gian.



